Thật ghét và căm phẫn khi vẫn có những kẻ chỉ trích thầy Park và U23 Việt Nam

Chỉ trích là 1 điều rất bình thường trong cuộc sống, nhưng chỉ trích những thứ đúng là điều không thể chấp nhận. Nhất là đối với những người thích “cào phím” chỉ trích thầy Park và các cầu thủ U23 Việt Nam.

“Tiến Dũng bắt pen quá kém”
“Quang Hải sút pen thật tệ, như thế còn sút ra ngoài được”
“Như thế mà còn không đánh đầu vào được nữa”
“Park Hang Seo đã hết bài rồi, trận trước thì cố tình để thua cho Hàn Quốc vào chung kết”
…..
Đó là những gì tôi nhìn thấy khi lướt qua trên mạng xã hội. Trận đấu kết thúc cũng là lúc những tranh cãi nổ ra.

Đôi lời từ tôi về Olympic Việt Nam
Cũng gửi lại một chút quan điểm sau những gì tôi vừa được thấy ở trên
Bài viết có thể dài, nhưng là những dòng cảm xúc từ một người yêu bóng đá, yêu màu cờ sắc áo của Tổ quốc.

Kể từ sau AFF Cup 2008, phải 10 năm sau, tôi xem bóng đá Việt Nam mà trong trạng thái căng thẳng, hồi hộp đến như vậy. Mỗi trận đấu của U23 tại giải U23 châu Á, cũng như những gì đã diễn ra vừa qua tại Asiad 2018, tôi có một niềm tin ở đội tuyển, tôi nhận thấy sự thay đổi từ lối chơi đến tinh thần thi đấu của các cầu thủ trẻ. Những người mà chỉ 1 năm trước đó từng là nỗi thất vọng to lớn của người hâm mộ nước nhà khi rời Seagames ngay từ vòng bảng.

Olympic Việt Nam là gì ? – Không còn đơn thuần là đội tuyển bóng đá trẻ của Việt Nam nữa. Hiện tại, Olympic Việt Nam là tất cả niềm hi vọng của người yêu bóng đá Việt, là tinh thần Việt Nam và là niềm tự hào của Việt Nam.

Từ Á quân U23 châu Á, rồi hạng Tư Asiad 18. Chúng ta chưa thể vô địch, chưa thể gặt vàng. Nhưng điều mà Olympic Việt Nam làm được đó là lấy lại niềm tin từ người hâm mộ. Thi đấu ở nước ngoài nhưng ở trong nước, không khí bóng đá vẫn tràn ngập từng ngôi nhà, góc phố. Những sân vận động vẫn trật kín người xem, vẫn tiếng kèn, tiếng trống, tiếng hò reo chẳng khác nào đang xem trực tiếp. Chưa bao giờ người dân Việt Nam lại theo dõi bóng đá một say mê và cuồng nhiệt đến như vậy. Nếu không phải là một niềm tin thì chắc chắn Olympic không nhận được sự ủng hộ ấy.

Sau trận thua Hàn Quốc, nhiều người đặt giả thuyết rằng HLV Park Hang Seo cố tình giúp đội bóng quê hương vào chung kết. Đó là những lời vu khống vô căn cứ. Thành công của bóng đá Việt Nam đến thời điểm này có công lớn của thầy Park. Một con người tận tâm, tận tuỵ, một phong cách làm việc chuyên nghiêp. Và tôi tin rằng đối đầu với đội bóng quê hương, dù có nhiều cảm xúc và khó khăn nhưng chắc chắn Park Hang Seo vẫn muốn Việt Nam tiến vào chung kết. Xin cảm ơn ông, “Ngài ngủ gật” đã thức tỉnh cả nền bóng đá Việt Nam.

Quay lại với những nhận xét ban đầu. Tôi có đôi chút ức chế khi đọc được những câu chỉ trích ấy.
Tiến Dũng có cái lý của anh khi chọn cách đổ người sau khi đối phương ra chân. Tại sao nhiều người cho rằng anh chơi không tốt. Kể từ trận 1/8, Tiến Dũng thể hiện bản thân chiếm lĩnh khoảng không, chọn điểm rơi và phản xạ xuất thần đến như thế nào.
4 pha sút penatyl của UAE đều về 1 góc, tại sao Tiến Dũng không đoán được ? Bởi trong khoảnh khắc ấy, quyết định được đưa ra từ Tiến Dũng, anh vẫn cố gắng hết sức xong cả 4 pha dứt điểm đều quá khó.

Tình huống Quang Hải thực hiện lượt sút của mình. Đó là pha dứt điểm có ý đồ xong trái bóng không đi như ý muốn. Một tai nạn thường xuyên trong bóng đá mà thôi.

Nói về những cơ hội trong trận đấu. Nếu mọi pha dứt điểm của chúng ta đều phải vào nhưng nhiều người mong muốn. Có lẽ giờ đây chúng ta đã là nhà vô địch rồi. Trái bóng tròn và việc nó đi theo quỹ đạo không lường là điều hiển nhiên.

Những anh hùng không xứng đáng bị chỉ trích

Nào mọi người ! Hãy nhìn vào cái tích cực đi. Trước một đối thủ mà chúng ta từng thua rất nhiều trong quá khứ, một đội bóng đến từ Tây Á với thể hình, thể lực vượt trội. Nhưng suốt 90 phút của trận đấu, Việt Nam liên tục dồn ép đối phương. Tôi chẳng thể nghĩ rằng sẽ có ngày các cầu thủ Việt Nam chạy suốt 90 phút mà thể lực vẫn đảm bảo như thế.
Lối chơi của Olympic Việt Nam là cực kỳ hiện đại và khó chịu. Những gì thầy Park xây dựng cho Olympic Việt Nam là phù hợp với những con người chúng ta hiện có.

Hôm nay Tiến Dũng, Quang Hải, Minh Vương và tuyển Olympic Việt Nam không được thần may mắn lựa chọn. Chúng ta đã thua nhưng hoàn toàn có quyền ngẩng cao đầu. Tôi chỉ mong sao những cầu thủ trẻ sẽ không để tâm lý bị ảnh hưởng, tiếp tục hoàn thiện hơn vì tương lai bóng đá nước nhà.
Còn với những con người đang ra sức chỉ trích ngoài kia. Tôi hi vọng các cầu thủ sẽ không phải đọc những gì các bạn viết vì biết đâu đó nó sẽ là tảng băng kéo chìm cả một số phận. Không bên họ khi họ thất bại thì xin các bạn cũng đừng chúc mừng khi họ thành công.

Cảm ơn thầy Park
Cảm ơn Olympic Việt Nam ! Những chiến binh quả cảm./

Thật ghét và căm phẫn khi vẫn có những kẻ chỉ trích thầy Park và U23 Việt Nam
Rate this post

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *